Tấm lòng son

Giữa những hoài nghi và định kiến, vẫn có người chọn tin, chọn yêu, và kiên trì đến cùng. Tấm lòng son là câu chuyện về niềm tin không lay chuyển, về tình yêu vượt qua giông bão, và về sức mạnh của một trái tim dám đứng về lẽ phải dù phải đơn độc giữa cả thế gian.
Ở một miền quê nắng Lào gay gắt, nơi tiếng còi tàu dội về mỗi chiều như nhắc nhớ những hành trình chưa nguôi, Văn và Nam yêu nhau trong sự lặng lẽ của những ngày khó khăn.
Không phải chuyện tình cổ tích, cũng chẳng có những câu thề hẹn ngọt ngào. Chỉ là những lần Nam đạp xe vượt mấy cây số để đưa Văn cuốn sách cũ mà anh lượm được ở ga, và những chiều Văn đợi anh dưới tán phượng già ngoài đồng, nơi chiếc áo dài trắng thướt tha hòa cùng cánh hoa phượng rơi đỏ thắm.
“Chúng ta cưới vào mùa thu,” Nam nói, mắt lấp lánh niềm tin, “Khi phượng rụng hết, mùa mới bắt đầu.”
Nhưng thu không bao giờ đến với họ như dự kiến.
Một đêm mưa dầm, xác người được tìm thấy dưới chân cầu vượt gần ga tàu. Cảnh sát nhanh chóng khoanh vùng và Nam trở thành nghi phạm chính.
Mọi chứng cứ dường như chống lại anh. Dấu vân tay trên con dao, chứng cứ ngoại phạm mơ hồ, lời khai từ người đi đường… Người ta nói: “Anh ta giết người, đừng bao che.”
Văn nghe tin, tim như nghẹn lại. Đêm hôm ấy, cô ngồi trong phòng trọ nhỏ, mưa rơi rả rích trên mái tôn, lòng đầy nghi hoặc.
Một tiếng nói nhỏ trong đầu cô vang lên: “Có khi nào anh thật sự…?” Nhưng bên tai vẫn văng vẳng câu nói của Nam ngày trước: “Em tin. Đó là tất cả những gì anh cần.”
Sáng hôm sau, cô đến trại tạm giam, nhìn qua lớp kính dày thấy Nam ngồi gục đầu, mệt mỏi.
Anh ngẩng lên, giọng yếu ớt: “Em đừng chờ anh nữa. Anh không biết có vượt qua được không.”
Nước mắt cô lăn dài, nhưng cô đáp: “Em không bao giờ từ bỏ anh. Tin là một lựa chọn và em chọn tin anh.”
Tin đồn, dư luận như bão lớn cuốn lấy cô.
Mẹ cô khóc: “Con đừng làm vậy nữa, sẽ không ai đứng bên con đâu.”
Bạn bè xa lánh, hàng xóm thì thầm bàn tán. Người ta nói: “Cô ta ngây thơ hay cố chấp? Sao không biết giữ mình, giữ thể diện?” Nhưng Văn biết, đây không phải là cuộc chiến cho riêng mình, mà cho một người cô tin đến cuối cùng.
Cô bắt đầu cuộc hành trình nhỏ bé mà kiên cường. Mỗi ngày, cô đến từng địa điểm, từng người có liên quan. Từ ga tàu tối tăm đến quán rượu vắng vẻ dưới ánh đèn leo lét.
Có những đêm, cô nằm trên chiếc giường ọp ẹp, mệt mỏi đến mức chỉ muốn buông xuôi, nhưng trong tay vẫn chặt cuốn sổ nhỏ ghi từng lời khai, từng manh mối nhỏ nhất.
Tiếng còi tàu ngoài kia vọng về, như nhắc cô phải tiếp tục.
Người mẹ già của ba công nhân từng làm cùng Nam vẫn nhớ kỹ đêm hôm đó, nói rằng con kể là Nam bị nghi oan, nên bà phải về thuyết phục mọi người khai thật. Mất bao ngày họ mới chịu nói.
Cô gái cũng đến gặp người gác tàu, người duy nhất nhìn thấy bóng dáng của người khả nghi có vết sẹo trên tay hút thuốc.
Mọi mảnh ghép từ từ nối lại, bức tranh hiện ra sự thật. Một người khác mới là hung thủ, kẻ đã trốn tránh trách nhiệm trong suốt thời gian qua.
Khi sự thật được phơi bày, Nam được trả tự do.
Ngày anh bước ra trại, trời hanh nắng. Văn đứng đó, tóc vấn nhành phượng khô của những ngày tháng đã qua.
Anh nhìn cô, trong mắt vừa là niềm biết ơn, vừa là tình yêu sâu sắc.
“Hôm nay em vẫn tin anh, đúng không?” anh hỏi.
“Không chỉ tin. Mà em sẽ đi bên anh suốt đời,” cô đáp.
Ngày cưới của họ giản dị mà đầy ý nghĩa. Giữa tiếng cười, tiếng khóc của người thân, Văn nhìn lên bầu trời trong xanh, lòng nhẹ bẫng như cánh phượng bay.
Một người bạn hỏi cô: “Sao vẫn giữ nhành phượng khô ấy?”
Cô cười: “Bởi vì, qua mùa mưa bão, nó vẫn không rụng. Cũng như lòng em dành cho anh ấy dù bao giông tố.”
Tấm lòng son không phải là chuyện của quá khứ hay câu chuyện cổ tích xa xưa. Nó là lựa chọn mỗi ngày, khi ta đứng giữa những thử thách, sự nghi ngờ, và định kiến.
Là dũng khí giữ vững niềm tin khi mọi thứ xoay chuyển. Là trí tuệ kiên nhẫn tìm sự thật giữa hỗn loạn. Là nghĩa tình đặt trên danh tiếng, tự do chọn đứng về điều đúng. Và hơn hết, là lòng nhân ái khi cứu người không vì báo đáp.
Tấm lòng son không nằm trong thời đại, mà nằm trong trái tim người dám sống chân thật và kiên trung.
Tú Uyên biên tập
Bạn nghĩ thế nào về bài viết này






